|
Cách Hà Nội khoảng
240km nhưng phải mất
gần 7 giờ chúng tôi
mới đến được Ba Bể.
Ba lần đổi xe, vượt
qua những con đèo
quanh co không làm
giảm sự háo hức
trong tôi. Không
chọn nhà khách Ba Bể
hay bản Pắc Ngòi -
nơi tập trung du
khách nước ngoài -
để nghỉ đêm, chúng
tôi xuôi theo bờ hồ
thêm 2km đến ở nhờ
một gia đình người
Tày.
Ngôi nhà sàn nằm sát
bờ hồ, dựa lưng vào
núi, tiếng gió đêm
từ hồ thổi vào vách
núi rít lên những
tiếng u u huyền bí.
Một bên là vách núi
với những cây cổ thụ
hàng trăm năm tuổi,
một bên là hồ nước
mênh mông, bóng tối
bao trùm, cảm giác
thật lạ...
Khi sương mờ còn phủ
đầy vách núi, cành
cây, mặt hồ còn lãng
đãng, chúng tôi xuôi
chèo tiến về phía gò
Bà Góa. Đăng - con
bác chủ nhà - tung
lưới rồi kéo lên,
chỉ vài lượt mà
trong xô những chú
cá mè, cá chép... đã
quẫy mạnh. Hai ba
ngày Đăng đi lưới
một lần, lưới vừa đủ
ăn. Thay vì xuôi
chèo về nhà như mọi
khi, hôm nay Đăng
đưa tôi đi thăm Ba
Bể.
Sau một vòng quanh
gò Bà Góa, chúng tôi
đến thác Đầu Đẳng,
rồi động Puông, ao
Tiên. Thật sự ngỡ
ngàng trước vẻ đẹp
của ao Tiên: bao
quanh là núi, nước
xanh ngắt, lặng như
tờ, với huyền thoại
là nơi các nàng tiên
hay xuống tắm.
Trong ánh nắng xuyên
qua những tán cây
ven hồ chiếu xuống
mặt nước lấp lánh,
chúng tôi xuôi theo
dòng nước xanh trở
về nhà. Bữa trưa đến
sớm lúc 10g30 với
món cá nướng, cá hấp
và rau xào cùng
những câu chuyện thú
vị về hồ Ba Bể của
Đăng.
Chia tay, chung tôi
ngầm hẹn một ngày sẽ
trở lại với Ba Bể,
để ngồi lặng bên nhà
sàn ngắm nắng tắt
bên kia hồ, nghe
tiếng gió rít vào
vách núi và leo ngọn
núi Phja Bjoóc cao
nhất vùng, khám phá
những câu chuyện
huyền thoại về Ba
Bể. |