|
HUYỀN THOẠI NÚI CÁNH
DIỀU
Ở phía Đông thành
phố Ninh Bình có một
trái núi lớn tên là
Cánh Diều. Tên gọi
đó gắn liền với
truyền thuyết về sự
hóa thân của Cao
Biền - một tướng
giỏi, đồng thời là
một pháp sư đời nhà
Đường (Trung Quốc)
sang cai trị nước
ta, thường cưỡi diều
giấy đi dò phá long
mạch nước Nam, khi
bay đến đất Hoa Lư
đã bị một đạo sĩ cao
tay cùng nhân dân ở
đây, dùng tên bắn,
Cao Biền bị trọng
thương, diều gãy
cánh rơi xuống một
hòn núi, từ đó hòn
núi mang tên là Núi
Cánh Diều. Núi có ba
ngọn, ngọn giữa cao,
hai ngọn tả, hữu
chĩa ra như hai cánh
chim, vì vậy còn có
tên gọi là Diên Sỉ
Sơn (Diên là diều
hâu, Sỉ là cánh
chim) - con chim
diều hâu đang bay.

Bảng nhãn Lê Quý Đôn
(1726-1784), người
Thái Bình, có đến
thăm núi, cho khắc
thơ vào vách đá phía
Tây. Tạm dịch:
Ruộng phẳng nhô đá
biếc
Thế núi tựa diều bay
Chùa ẩn ba đỉnh núi
Sông có cầu qua ngay
Núi vững như hổ ngồi
Suối tựa dãi rồng
đây
Như thế trên núi có
chùa, vào đây như
lạc vào thế giới
"Bồng lai tiên
cảnh". Chung quanh
núi có nhiều hang
động u minh, kỳ ảo.
Nước suối trong động
chảy ra, du khách
gọi là dãi rồng.
Năm 1821, vua Minh
Mạng (1820-1840)
tuần du ra Bắc có
ghé thăm núi và cho
khắc dòng chữ trên
vách núi ở phía Bắc,
dịch là: Dựng một
nhà nhỏ nghỉ chân,
khi lên núi xem thấy
chùa tháp của sơn
thành, cột buồm bến
sông, cảnh đẹp như
vẽ, cúi xuống giặt
chiếc áo bụi đời.
Trở về kinh đô, vua
Minh Mạng quan tâm
đến "bụi đời", đến
nông nghiệp, đề ra
chính sách khẩn
hoang gồm hai hình
thức đồn điền và
doanh điền. Doanh
điền là di dân lập
ấp mới. Nhà vua cử
Nguyễn Công Trứ
(1778-1858) - người
huyện Nghi Xuân,
tỉnh Hà Tĩnh, ra
Ninh Bình năm Kỷ Sửu
(1829) làm doanh
điền sứ, chiêu mộ
dân nghèo đi khai
hoang vùng ven biển.
Đến cuối năm 1829,
Nguyễn Công Trứ cùng
nhân dân khai phá
được 14.620 mẫu đất
và 1.268 người, miền
đất đó đã ổn định,
vua Minh Mạng cho
lập thành một huyện
mới tên là Kim Sơn
(Núi vàng). Thời ấy,
Nguyễn Công Trứ cũng
chọn một cụm dân cư
đông đúc trong huyện
đặt tên là Phát
Diễm: Nơi phát sinh
ra cái đẹp ("Diễm"
và "Diệm" cùng âm,
nghĩa là đẹp, ngày
nay gọi là Phát
Diệm).

Tương truyền, đặt
tên là Phát Diễm vì
Nguyễn Công Trứ đã
đi qua thị xã Ninh
Bình (nay là thành
phố Ninh Bình), phát
hiện thấy núi Cánh
Diều trông giống
hình một cô gái mình
trần nằm ngửa nhìn
trời mây bao la
trông rất đẹp, nên
đặt tên cho núi là
núi Ngọc Mỹ Nhân
(người con gái đẹp
như ngọc), đầu mỹ
nhân lại quay ra
Biển Đông thuộc đất
huyện Kim Sơn, có
nghĩa là phát đẹp ở
đó. (ngày nay, ở thị
trấn Phát Diệm huyện
Kim Sơn, nơi có nhà
thờ đá nổi tiếng các
cô gái đều có mái
tóc dài, người thon
thả rất xinh đẹp).
Núi Cánh Diều - Ngọc
Mỹ Nhân, mỗi tên gọi
đều có một huyền
thoại riêng, độc
đáo.
Nếu du khách đi từ
phía Nam ra Bắc theo
quốc lộ 1A, cách
thành phố Ninh Bình
khoảng 5km, nhìn về,
thấy một trái núi
giống hệt "Thiếu nữ
nằm chơi quá giấc
nồng", như kiêu hãnh
với sắc đẹp mê hồn
của mình. Có lẽ, ít
có dãy núi nào trên
đất nước ta lại có
một dáng hình đẹp và
cái tên mỹ miều đến
như thế mà do Nguyễn
Công Trứ có con mắt
"tinh đời" đã gọi
được tên!
Du khách có dịp ghé
qua Ninh Bình, đừng
quên dừng chân ngắm
nhìn "người đẹp như
ngọc" một thoáng
trong mây, để: dùng
dằng đi chẳng dứt,
đi thì cũng dở ở
không xong. |