|
NGỌC MỸ NHÂN NINH
BÌNH
Nằm ở phía đông
thành phố Ninh Bình
có một trái núi lớn,
chu vi khoảng 400
trượng với tên gọi
Ngọc Mỹ Nhân hay còn
có tên gọi là núi
Cánh Diều. Tên gọi
đó gắn liền với
truyền thuyết về sự
hoá thân của Cao
Biền- một tướng giỏi
đồng thời là một
pháp sư đời nhà
Đường (Trung Quốc)
sang cai trị nước
ta, thường cưỡi diều
giấy đi dò phá long
mạch nước Nam; khi
bay đến đất Hoa Lư
đã bị một đạo sỹ cao
tay cùng nhân dân ở
đây dùng tên bắn,
Cao Biền bị trọng
thương, diều gẫy
cánh rơi xuống một
hòn núi, từ đó mang
tên là Cánh Diều.

Núi có 3 ngọn, ngọn
giữa cao, hai ngọn
tả hữu chĩa ra như
hai cánh chim, vì
vậy còn có tên là
Diên Xỉ Sơn.(“ Diên”
là diều hâu, “xỉ ”
là cánh chim ) - con
chim diều hâu liệng.
Nói đến những trái
núi có dáng hình
người phụ nữ đứng bế
con trông ngóng
chồng thì ở nhiều
nước đều có. Đó là
“vọng phu thạch” ở
miền Nam Trung Quốc,
gần biên giới Việt
Nam. “Người đàn bà”
này đứng trên “Sư tử
đầu sơn”, cõng trên
lưng đứa con. ở Thái
Lan cũng có “Vọng
phu thạch” thuộc
vịnh Thái Lan. Riêng
Việt Nam, nhiều nơi
có hòn vọng phu là
Nàng Tô Thị ở Lạng
Sơn và núi Đá Bia
tại Phú Yên, gần Đèo
Cả.
Nhưng một trái núi
có dáng hình người
phụ nữ nằm ngửa,
khoả thân thì chỉ ở
Ninh Bình mới có.
Trên núi có chùa,
xung quanh có nhiều
hang động u minh.
Núi có tên gọi là
Ngọc Mỹ Nhân vì nếu
du khách đi từ phía
Nam ra Bắc theo
đường quốc lộ 1A,
cách thành phố Ninh
Bình khoảng 4 km,
nhìn về phía thành
phố, thấy một trái
núi trông như một cô
gái mình trần, nằm
ngửa, nhìn lên trời
mây bao la, đầu quay
phía đông, trông rất
đẹp.
Đây là “thiếu nữ nằm
chơi quá giấc nồng”,
nhưng không còn “yếm
đào trễ xuống dưới
nương long” nữa, mà
là khoả thân, kiều
diễm, nằm giữa thanh
thiên bạch nhật như
kiêu hãnh, thách
thức, cố ý, muốn tự
khẳng định sắc đẹp
mê hồn của mình để:
Quân tử dùng dằng
chẳng muốn đi
Đi thì cũng dở ở
không xong.
Có lẽ không một trái
núi nào trên đất
nước ta lại có một
dáng hình đẹp và cái
tên mỹ miều như thế,
do Nguyễn Công Trứ
có con mắt tinh đời
đã gọi được tên. |